Tôi 3
Tôi vẫn nhớ những mùa đông khi tôi còn bé, sao trời lúc đó nhìn buồn và bé nhỏ thế không biết. Trời mưa phùn hay mưa nhẹ tôi hầu như không thấy ai đi ngoài đường, tôi vẫn thường đứng ở khoảng sân nhỏ nhà tôi để nhìn ra. Nhớ có những lần trời lạnh, không mưa bọn con nít xóm tôi lang thang đi chơi, chúng tôi chơi đủ trò, chạy khắp nơi, thời tiết đó thật lý tưởng cho tụi con nít chúng tôi. Chiều đến, xa xa tôi sẽ ra đợi mẹ tôi đi chợ bán gà về, hình dáng nhỏ lẫn trong sương chiều, mẹ tôi ướt ướt những vẫn nhoẻn miệng cười với tôi. Mẹ vẫn thường âu yếm và nói chuyện với tôi và em sau khi đi làm cả ngày về. Rồi có những ngày mẹ đi hái rau cho lợn, mẹ không ngủ, mẹ mặc áo đi giữa trời mưa phùn nhẹ,tôi vẫn nhớ như in những chiều như thế. Tối đến nhà tôi sẽ quây quần bên mâm cơm chỉ có lạc kho và cà, nhưng sao lúc đó tôi hạnh phúc và không biết suy nghĩ là gì? Ở ngoài kia thế giới còn bao la, nhưng lúc đó không gian gia đình là tất cả với tôi. Đó là một vài buổi chiều mùa đông, nếu bữa nào mưa tôi không đi học chắc chắn sẽ rúc vào chăn mà ôm mẹ cho ấm, cái chân lạnh cóng của tôi khi nào cũng bị nhắc. Nếu không ngủ, tôi cũng sẽ chạy mưa sang nhà hàng xóm chơi vặt, ngồi bếp nghe mấy người lớn nói chuyện, rồi nướng khoai, thổi vòng... Mùa đông là thế, mùa thu ở nơi tôi sống có vẻ buồn hơn. Mùa thu trời không mưa, chỉ có gió, trời lúc nào cũng vàng nhẹ, gió sẽ thổi cả ngày, nhà ngập lá và rác dù có nép dọn mấy lần cũng không sạch được, những chiều mua thu sẽ thuận lợi cho việc đi chơi của nhóm con nít xóm tôi, khi đó tôi khỏe làm sao, chơi nhởi cả ngày không biết mệt, nhớ có hôm nhiều đứa còn đi nhặt củi, những lọn củi vô cũng dễ thương là niềm tự hào của tôi về khoe với mẹ. Tuổi thơ của tôi cứ như vậy, mùa nào cũng có cái hay và cái vui nhưng giờ nhớ lại tôi chỉ thích nhớ tới mùa đông thôi, ở đó tôi thấy có một sự nhẹ nhàng, ấm cúng nhưng cũng phảng phất nỗi buồn và sự cô đơn của làng quê nhỏ bé, những cái bóng dáng nhỏ bé lập trong mưa trên những con đường đất tôi sẽ không bao giờ quên được.
Tôi vẫn nhớ nhà và yêu quê nhưng tôi đã đi làm, một năm tôi về được 1 tới 2 lần, quê giờ cũng thay đổi, mùa đông và mùa thu tôi không thể tận hưởng trực tiếp vì thời gian đó tôi đi làm, có chăng tôi chỉ ở nhà được mấy ngày lạnh ở nhà...
Tôi chỉ viết được từng đó tôi không muốn viết nữa, tôi không muốn đọc lại và không muốn chỉnh sửa, hôm nay tôi buồn, tôi gặp phải vài người tôi cho là không hợp và vớ vẩn với mình, tôi vẫn thường như thế...

Nhận xét
Đăng nhận xét