Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Mẹ ơi. Con nhớ mẹ Con nhớ mẹ vô cùng. Đã 4 mùa trôi qua con chẳng nhìn thấy mẹ. Một năm thật  nhanh, mẹ nhỉ. Mẹ, mẹ vẫn ổn chứ. Vẫn nhớ về con chứ. Con mơ về mẹ hằng đêm Con vẫn thấy bóng dáng và nụ cười mẹ. Con làm sao quên đây Bao nhiêu kỉ niệm đong đầy Bao lời nói vẫn vang vỏng xung quanh con.
Các bài đăng gần đây
Tôi 3 Tôi vẫn nhớ những mùa đông khi tôi còn bé, sao trời lúc đó nhìn buồn và bé nhỏ thế không biết. Trời mưa phùn hay mưa nhẹ tôi hầu như không thấy ai đi ngoài đường, tôi vẫn thường đứng ở khoảng sân nhỏ nhà tôi để nhìn ra. Nhớ có những lần trời lạnh, không mưa bọn con nít xóm tôi lang thang đi chơi, chúng tôi chơi đủ trò, chạy khắp nơi, thời tiết đó thật lý tưởng cho tụi con nít chúng tôi. Chiều đến, xa xa tôi sẽ ra đợi mẹ tôi đi chợ bán gà về, hình dáng nhỏ lẫn trong sương chiều, mẹ tôi ướt ướt những vẫn nhoẻn miệng cười với tôi. Mẹ vẫn thường âu yếm và nói chuyện với tôi và em sau khi đi làm cả ngày về. Rồi có những ngày mẹ đi hái rau cho lợn, mẹ không ngủ, mẹ mặc áo đi giữa trời mưa phùn nhẹ,tôi vẫn nhớ như in những chiều như thế. Tối đến nhà tôi sẽ quây quần bên mâm cơm chỉ có lạc kho và cà, nhưng sao lúc đó tôi hạnh phúc và không biết suy nghĩ là g...
Tôi 2. Hôm đó, về nhà tôi còn tiền tôi liều đi siêu thị mua ít đồ ăn, tôi mua dưa cải về muối, món ở quê tôi vẫn hay ăn, ở đây lâu lâu mới gặp loại này nên tôi rất thích. Tôi thích nấu ăn mặc dù tôi nấu ăn không giỏi, tôi chỉ giỏi bày biện, phá banh chành mọi thứ, làm được chẳng bao nhiêu nhưng cuối cùng tôi phải chùi rửa thật nhiều. Ăn xong, tôi lại nằm lại lướt chút face, tôi không ngủ chiều được cứ trăn trở và suy nghĩ, gương mặt mệt đến phờ phạc, chiều tối tôi lại bị đau đầu. Ngày mai, tôi vẫn phải đến công ty cũ làm thêm ít ngày đến khi tìm việc mới, tôi mệt tôi nản nhưng biết làm sao, tôi vẫn cứ sáng dậy ăn, đi làm và nấu ăn, giặt đồ, những việc không tên cứ lặp lại. Tối thứ 6 định mệnh , tôi đi chơi ở quán làm tóc, tôi gặp chị giờ là giám đốc mới của mình, công việc mới của tôi khá thú vị. Những người bạn dễ thương, chỉ là hay chạy đi chạy lại hơi mệt.. tôi nghĩ đó là định mệnh. Tôi làm được gần tháng, bớt suy nghĩ vất vưởng như trước nhưng vẫn hay lo về khoản nợ của nhà...
Tôi. Tôi 26 tuổi, tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa nhưng cũng chưa già, tôi vẫn chưa làm được gì cho tới lúc này, bạn bè tôi đứa có nhà, đứa lấy chồng, lấy vợ, đứa có công việc ổn định. Còn tôi, thôi, chậc lưỡi do duyên chưa tới. Tôi tốt nghiệp sư phạm, tôi cũng có một thời gian tham gia các hoạt động và dạy học nhưng rồi do nhiều lý do, tôi chuyển hướng sang làm sale, làm nhân viên kinh doanh. Tôi vẫn thường cố an ủi mình, này! đừng lo lắng, đừng buồn mày thấy đấy còn nhiều người khổ hơn mày, có nhiều ốm đâu bệnh tật mà họ còn cố gắng, phấn đấu và họ rất mạnh mẽ huống hồ gì mày, một người khỏe mạnh, ăn học đàng hoàng sao lại vậy... nhưng lúc đó thôi, hết lúc đó thì lại lo lắng, lại buồn, lại vất vưởng vì thế mà ngày  tôi càng gầy, tôi càng thấy khó thở, không biết thật hay không hay do tôi bịa ra trong suy nghĩ như vậy nữa.. 4 tháng trước khi bước chân lại vào Sài gòn tôi chọn sale bất động sản, tôi chọn công ty nhỏ của bạn nhưng sau 4 tháng kết quả thật tệ hại, tôi không còn t...