Chuyển đến nội dung chính
Tôi.

Tôi 26 tuổi, tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa nhưng cũng chưa già, tôi vẫn chưa làm được gì cho tới lúc này, bạn bè tôi đứa có nhà, đứa lấy chồng, lấy vợ, đứa có công việc ổn định. Còn tôi, thôi, chậc lưỡi do duyên chưa tới.

Tôi tốt nghiệp sư phạm, tôi cũng có một thời gian tham gia các hoạt động và dạy học nhưng rồi do nhiều lý do, tôi chuyển hướng sang làm sale, làm nhân viên kinh doanh.
Tôi vẫn thường cố an ủi mình, này! đừng lo lắng, đừng buồn mày thấy đấy còn nhiều người khổ hơn mày, có nhiều ốm đâu bệnh tật mà họ còn cố gắng, phấn đấu và họ rất mạnh mẽ huống hồ gì mày, một người khỏe mạnh, ăn học đàng hoàng sao lại vậy... nhưng lúc đó thôi, hết lúc đó thì lại lo lắng, lại buồn, lại vất vưởng vì thế mà ngày  tôi càng gầy, tôi càng thấy khó thở, không biết thật hay không hay do tôi bịa ra trong suy nghĩ như vậy nữa..
4 tháng trước khi bước chân lại vào Sài gòn tôi chọn sale bất động sản, tôi chọn công ty nhỏ của bạn nhưng sau 4 tháng kết quả thật tệ hại, tôi không còn tiền đăng tin, cơ bản vì công ty còn nhỏ, chưa có uy tín lại bán dự án cũ đã qua sử dụng mấy năm nên có lẽ do tôi chọn sai. Tôi lại lo lắng và lẹt đẹt gửi đơn xin việc vài chỗ, cũng có phỏng vấn, cũng này nọ nhưng sao tôi không vui, tôi cứ đi vất vưởng mấy lần như vậy, tôi cũng lo, cũng khóc cũng chán ngấy nhưng tôi biết làm gì bây giờ, tôi chuyện với ai, bố tôi đã bỏ rơi tôi, mẹ tôi vừa mất, em trai thì không nhiều chuyện, bạn trai thì đâu kể được, cứ thể tôi chất chứa những nỗi buồn không tên. Những lúc vậy tôi nhớ mẹ tôi da giết, tôi nhớ những lần tôi buồn tôi có thể gọi về cho bà tâm sự nhưng giờ thói quen đó đã bị thay đổi, tôi chuyển qua nhớ nhung mẹ bằng những giọt nước mắt...
Tôi cứ đi như vậy trên đường không nhanh, không chậm lâu lâu có vài cái xe chạy qua mặt tôi lại phanh gấp, cứ chập chờn giữa sáng giữa trưa với bao suy tư...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mẹ ơi. Con nhớ mẹ Con nhớ mẹ vô cùng. Đã 4 mùa trôi qua con chẳng nhìn thấy mẹ. Một năm thật  nhanh, mẹ nhỉ. Mẹ, mẹ vẫn ổn chứ. Vẫn nhớ về con chứ. Con mơ về mẹ hằng đêm Con vẫn thấy bóng dáng và nụ cười mẹ. Con làm sao quên đây Bao nhiêu kỉ niệm đong đầy Bao lời nói vẫn vang vỏng xung quanh con.