Tôi 2. Hôm đó, về nhà tôi còn tiền tôi liều đi siêu thị mua ít đồ ăn, tôi mua dưa cải về muối, món ở quê tôi vẫn hay ăn, ở đây lâu lâu mới gặp loại này nên tôi rất thích. Tôi thích nấu ăn mặc dù tôi nấu ăn không giỏi, tôi chỉ giỏi bày biện, phá banh chành mọi thứ, làm được chẳng bao nhiêu nhưng cuối cùng tôi phải chùi rửa thật nhiều. Ăn xong, tôi lại nằm lại lướt chút face, tôi không ngủ chiều được cứ trăn trở và suy nghĩ, gương mặt mệt đến phờ phạc, chiều tối tôi lại bị đau đầu. Ngày mai, tôi vẫn phải đến công ty cũ làm thêm ít ngày đến khi tìm việc mới, tôi mệt tôi nản nhưng biết làm sao, tôi vẫn cứ sáng dậy ăn, đi làm và nấu ăn, giặt đồ, những việc không tên cứ lặp lại. Tối thứ 6 định mệnh , tôi đi chơi ở quán làm tóc, tôi gặp chị giờ là giám đốc mới của mình, công việc mới của tôi khá thú vị. Những người bạn dễ thương, chỉ là hay chạy đi chạy lại hơi mệt.. tôi nghĩ đó là định mệnh. Tôi làm được gần tháng, bớt suy nghĩ vất vưởng như trước nhưng vẫn hay lo về khoản nợ của nhà...