Tôi 2.
Hôm đó, về nhà tôi còn tiền tôi liều đi siêu thị mua ít đồ ăn, tôi mua dưa cải về muối, món ở quê tôi vẫn hay ăn, ở đây lâu lâu mới gặp loại này nên tôi rất thích. Tôi thích nấu ăn mặc dù tôi nấu ăn không giỏi, tôi chỉ giỏi bày biện, phá banh chành mọi thứ, làm được chẳng bao nhiêu nhưng cuối cùng tôi phải chùi rửa thật nhiều.
Ăn xong, tôi lại nằm lại lướt chút face, tôi không ngủ chiều được cứ trăn trở và suy nghĩ, gương mặt mệt đến phờ phạc, chiều tối tôi lại bị đau đầu.
Ngày mai, tôi vẫn phải đến công ty cũ làm thêm ít ngày đến khi tìm việc mới, tôi mệt tôi nản nhưng biết làm sao, tôi vẫn cứ sáng dậy ăn, đi làm và nấu ăn, giặt đồ, những việc không tên cứ lặp lại.
Tối thứ 6 định mệnh , tôi đi chơi ở quán làm tóc, tôi gặp chị giờ là giám đốc mới của mình, công việc mới của tôi khá thú vị. Những người bạn dễ thương, chỉ là hay chạy đi chạy lại hơi mệt.. tôi nghĩ đó là định mệnh.
Tôi làm được gần tháng, bớt suy nghĩ vất vưởng như trước nhưng vẫn hay lo về khoản nợ của nhà mà tôi là chị cả thì có trách nhiệm. Tôi không than thở, tôi chấp nhận, tôi nghĩ mình có trách nhiệm nhưng tôi hay lo, biết bao giờ tôi mới trả được hết nợ, đến bao giờ tôi mới buôn bán, kinh doanh như đam mê của mình, tôi vẫn đang chạy vạy từng bữa, từng đồng lãi hàng tháng, tiền trọ, tôi cứ bị rồi vô những khoản nợ nho nhỏ mà khi ở nhà năm ngoái tôi phải vay....
Chiều nay công ty đã tính lương, tôi vui lắm. Tôi hiện tại chả mơ ước gì nhiều, tôi chỉ mong có sức khỏe, tôi mong có tiền để đỡ lo tiền nhà, tiền ăn, tiền vặt... rồi tôi sẽ tích góp vốn buôn bán và rồi tôi mới trả nợ được. Tôi vẫn hay nghĩ vậy, chị đồng nghiệp bảo, em đừng lo và nghĩ nhiều sẽ chẳng được gì đâu chỉ thêm mệt mỏi thôi, tôi biết thế nhưng tôi không làm được, tôi hơi xấu hổ với thằng em trai chưa biết nghĩ nó lúc nào cũng nghĩ hẳn tôi tiêu pha, phá phách lắm nên mới không có tiền, mặc dù tôi vẫn lo cho nó trong thời gian nó đi làm, nó tình cảm và tốt với tôi nhưng nóng tính và còn trẻ. Tôi không để ý và chắp nhặt, vì tôi thương nó, nó thiệt thòi hơn tôi không ba, mẹ khi còn trẻ. Còn tôi, ít ra tôi cũng đã được đi học hết đại học... Tôi nghĩ vu vơ, tôi lại nhớ mẹ, thương mẹ, tôi chỉ nối tiếc vì mẹ tôi còn quá trẻ, tôi chưa báo hiếu được cho mẹ...
Hôm đó, về nhà tôi còn tiền tôi liều đi siêu thị mua ít đồ ăn, tôi mua dưa cải về muối, món ở quê tôi vẫn hay ăn, ở đây lâu lâu mới gặp loại này nên tôi rất thích. Tôi thích nấu ăn mặc dù tôi nấu ăn không giỏi, tôi chỉ giỏi bày biện, phá banh chành mọi thứ, làm được chẳng bao nhiêu nhưng cuối cùng tôi phải chùi rửa thật nhiều.
Ăn xong, tôi lại nằm lại lướt chút face, tôi không ngủ chiều được cứ trăn trở và suy nghĩ, gương mặt mệt đến phờ phạc, chiều tối tôi lại bị đau đầu.
Ngày mai, tôi vẫn phải đến công ty cũ làm thêm ít ngày đến khi tìm việc mới, tôi mệt tôi nản nhưng biết làm sao, tôi vẫn cứ sáng dậy ăn, đi làm và nấu ăn, giặt đồ, những việc không tên cứ lặp lại.
Tối thứ 6 định mệnh , tôi đi chơi ở quán làm tóc, tôi gặp chị giờ là giám đốc mới của mình, công việc mới của tôi khá thú vị. Những người bạn dễ thương, chỉ là hay chạy đi chạy lại hơi mệt.. tôi nghĩ đó là định mệnh.
Tôi làm được gần tháng, bớt suy nghĩ vất vưởng như trước nhưng vẫn hay lo về khoản nợ của nhà mà tôi là chị cả thì có trách nhiệm. Tôi không than thở, tôi chấp nhận, tôi nghĩ mình có trách nhiệm nhưng tôi hay lo, biết bao giờ tôi mới trả được hết nợ, đến bao giờ tôi mới buôn bán, kinh doanh như đam mê của mình, tôi vẫn đang chạy vạy từng bữa, từng đồng lãi hàng tháng, tiền trọ, tôi cứ bị rồi vô những khoản nợ nho nhỏ mà khi ở nhà năm ngoái tôi phải vay....
Chiều nay công ty đã tính lương, tôi vui lắm. Tôi hiện tại chả mơ ước gì nhiều, tôi chỉ mong có sức khỏe, tôi mong có tiền để đỡ lo tiền nhà, tiền ăn, tiền vặt... rồi tôi sẽ tích góp vốn buôn bán và rồi tôi mới trả nợ được. Tôi vẫn hay nghĩ vậy, chị đồng nghiệp bảo, em đừng lo và nghĩ nhiều sẽ chẳng được gì đâu chỉ thêm mệt mỏi thôi, tôi biết thế nhưng tôi không làm được, tôi hơi xấu hổ với thằng em trai chưa biết nghĩ nó lúc nào cũng nghĩ hẳn tôi tiêu pha, phá phách lắm nên mới không có tiền, mặc dù tôi vẫn lo cho nó trong thời gian nó đi làm, nó tình cảm và tốt với tôi nhưng nóng tính và còn trẻ. Tôi không để ý và chắp nhặt, vì tôi thương nó, nó thiệt thòi hơn tôi không ba, mẹ khi còn trẻ. Còn tôi, ít ra tôi cũng đã được đi học hết đại học... Tôi nghĩ vu vơ, tôi lại nhớ mẹ, thương mẹ, tôi chỉ nối tiếc vì mẹ tôi còn quá trẻ, tôi chưa báo hiếu được cho mẹ...

Đấy, là 2 tháng rồi
Trả lờiXóaGiờ thì 4 tháng rồi
Trả lờiXóa